Xin chào, 32

Xin chào, 32

Chiếc blog này ra đời vào đúng dịp mình bước sang tuổi mới, nên mình sẽ dành bài blog đầu tiên này để đánh dấu bước ngoặt đó. Những suy nghĩ vụn vặt khi bước sang một tuổi mới.

Đôi lúc thời gian trôi nhanh hơn mình cảm nhận, khi đến ngày sinh nhật và chợt nhận ra là giờ mình đã hơn 30 tuổi. Không phải là “đến” 30, mà là “hơn” thế nữa. Người ta thường nói về những năm tháng tuổi 20 như là những năm tuổi trẻ đáng nhớ nhất, và mình chợt nghĩ lại về những năm 20 tuổi của mình và cảm thấy không có nhiều nuối tiếc (mặc dù cũng có). Hồi đó mình đã yolo thật sự.

Mình đã vác dù lên vai và chạy ra khỏi vách núi, học cảm nhận hướng gió và cách luồng không khí hoạt động. Mình cũng đã đeo bình khí vài chục cân nhảy xuống biển, ngắm nhìn cá, học cách lơ lửng trong nước và biết được rằng bạn có thể bị ngộ độc khí nitơ khi ở dưới nước quá lâu hay nổi lên quá sớm. Nhưng cũng có những thứ mình đã từng tự hỏi sẽ thế nào nếu mình làm khác đi? Và câu trả lời của thời gian là không có chữ nếu, chúng ta chỉ có thể nhìn vào quá khứ để có thể làm tốt hơn trong tương lai.

Family
Niềm hạnh phúc tuổi mới là giữ được những nụ cười này.

Cột mốc bước sang một nấc thang mới của cuộc đời có thể không phải là khi bạn được bao nhiêu tuổi mà theo mình đó là khi bạn đảm nhận một vai trò mới, có những thử thách đi kèm với trách nhiệm, mà nhờ nó bạn có thể trưởng thành hơn, hoàn thiện bản thân mình hơn.

32 tuổi, giờ mình đã có một gia đình nhỏ, trở thành một người chồng và một người cha. Mình có thể tự nhận là mình đã bước sang một trang mới của cuộc đời, nơi mà trách nhiệm thì vô vàn, thử thách thì vô số, nhưng phần thưởng là niềm hạnh phúc, nụ cười của gia đình thì cũng hết sức ngọt ngào. Mình không dám nhận bản thân đã trưởng thành, mình chỉ đang cố gắng để hoàn thiện từng ngày.

Greate Family
ông bà đã ở bên nhau được 35 năm rồi

32 tuổi, mình thấy mình cũng đã già đi, nhưng điều đáng sợ hơn là mình nhận ra bố mẹ cũng già đi nữa. Dù cho bố mẹ lúc nào cũng khăng khăng là mình vẫn khỏe, nhưng dấu vết thời gian dần in hằn lên nét mặt hay mái đầu của họ. Và một điều thật trớ trêu là khi bạn thật sự trở thành một con người độc lập, có cuộc sống riêng, gia đình riêng, lại chính là lúc bạn muốn giành thời gian cùng bố mẹ nhiều hơn.

32 tuổi, một độ tuổi nói trẻ thì cũng không còn trẻ, mà bảo già thì cũng chưa tới. Giờ mình không còn yolo như hồi trước nữa, có nhiều việc mình nghĩ nhiều hơn trước khi làm, cẩn trọng hơn nhưng cũng vẫn sẵn sàng đương đầu với bất cứ khó khăn nào ập đến. Tương lai chắc chắn sẽ có nhiều niềm vui và nỗi buồn, cuộc sống không khi nào là hoàn hảo, thời gian thì vẫn sẽ tiếp tục trôi không chờ đợi ai. Việc của mình là sống hết mình và tận hưởng từng khoảnh khắc của cuộc đời, dù nó là gì đi nữa.

Lời cuối cùng, cảm ơn bạn đã đọc đến đây, nếu vậy chắc chắn trong vòng 32 năm vừa qua của cuộc đời mình, bạn đã là một phần quan trọng của nó. Cảm ơn vì điều đó nhé.